Single Blog Title

This is a single blog caption
Học đồ họa tại Hoàng Quốc Việt/ khóa học đò họa tại Hoàng Quốc Việt

Anh có tay thì tự mà làm – truyện ngắn tại Việt Tâm Đức

Anh có tay thì tự mà làm – truyện ngắn tại Việt Tâm Đức
Đánh giá!

Thời trai trẻ, tôi từng thầm mơ, sau này sẽ thành đạt trong công việc. Mỗi sáng, tôi sẽ được vợ giúp thắt cà-vạt, xách cặp ra xe tiễn chồng, như hình ảnh trên phim mà tôi thường xem.

Nhưng bây giờ có vợ con, tôi vẫn thấy khó đạt được điều mình từng mơ ước.
Một lần, tôi vô tình nghe đồng nghiệp gọi điện thoại về báo với vợ “chuẩn bị đồ cho anh đi công tác gấp”. Có thể, người khác nghe thấy chuyện đó là bình thường, nhưng tôi thì dậy lên cảm giác ganh tị. Về nhà, tôi bâng quơ với vợ: “Sao em không bao giờ chuẩn bị đồ đạc cho anh mỗi khi anh đi công tác nhỉ?”.

“Ơ hay, anh có tay thì tự làm chứ, lại còn muốn phiền người khác? Trong khi em đang bận bao nhiêu là việc” – vợ nhấm nhẳng. Chồng gặng thêm: “Nhưng dẫu sao, có bàn tay vợ xếp đồ vô va li vẫn cảm thấy ấm áp tình cảm hơn chứ?”. Vợ cáu: “Anh bị rồ à? Tự dưng lại suy nghĩ sến rện vậy?”. Sau cuộc trao đổi ấy, mỗi lần đi công tác, tôi biết thân biết phận, tự lo thu xếp đồ đạc.

Lần sau, tôi thử tiếp cận cách khác. Trước khi đi dự một hội nghị, tôi nhờ vợ chỉnh lại cái cà-vạt. Vợ nói ráo hoảnh: “Anh đứng trước gương kia kìa, tự làm đi chứ, có đủ tay chân mà sao phải nhờ?”. Chồng “hờn”: “Em không hiểu ý anh gì cả, anh có thích em làm, anh mới nhờ chứ. Đã vậy, lần sau không bao giờ nhờ nữa”. Vợ chẳng vừa: “Mệt người, không nhờ thì đây càng khỏe. Mình đã nhiều việc thì chớ, chồng cứ kiếm chuyện vớ vẩn”.

 Có lần ra quán, kêu một ly cà phê phin, tôi “kiếm chuyện”: “Em pha cà phê cho anh đi, anh muốn uống ly cà phê do tay vợ pha”. Vợ đang vui trong lòng, đồng ý làm. Tôi hứng chí, nịnh vợ: “Trong quán này, anh là người may mắn nhất vì được vợ pha cà phê cho uống”. Vợ: “Mỗi việc được pha cà phê cho uống mà khiến anh sung sướng vậy sao?”. Chồng: “Cái chính là anh có cảm giác được vợ ân cần chăm sóc”.

                                                                  Ảnh minh họa: Công Dũng, Thu Quế
Tiện thể, tôi dò ý vợ: “Các cụ bảo vợ là người nâng khăn sửa túi cho chồng, câu này hay quá nhỉ”. “Ôi, các cụ bà ngày xưa rảnh rang mới có thời gian nâng khăn sửa túi, chứ bây giờ, vợ nào cũng bận, ai mà câu nệ chuyện đó” – vợ thể hiện quan điểm. Tôi tranh thủ nói ra mong muốn của mình: “Thời nay vợ cũng cần nâng khăn sửa túi cho chồng chứ. Đây không phải là vấn đề phục vụ hay hầu hạ chồng, mà là việc người vợ cần dành chút thời gian chăm chút cho chồng. Đảm bảo với em, người chồng được như vậy sẽ cảm thấy may mắn, và sẽ chăm sóc tận tình ngược lại cho vợ.

Mà thực ra, đâu có gì ghê gớm đâu? Chỉ là những việc cỏn con như thu xếp hành lý cho chồng đi công tác, chọn trang phục cho chồng trong những dịp cần ăn diện, ra ngoài thì “ga-lăng ngược” như cách tự tay pha cà phê cho chồng chẳng hạn…”.

Thời buổi hiện nay, tất nhiên là ít người vợ có thời gian chăm chút cho chồng. Nhưng nếu nghĩ kỹ, phụ nữ vẫn có thể tranh thủ làm được. Ông nào may mắn được vợ chăm sóc chu đáo là ra ngoài có thể “vênh mặt” tự hào: “Vợ tui chu đáo lắm, quan tâm tui đến từng cái nhỏ nhặt”. Vậy đó, có thể vợ không cần quan tâm cái gì lớn lao, nhưng biết quan tâm “đến từng cái nhỏ nhặt”, là đã khiến chồng mãn nguyện.

tuyển lập trình thiết kế website trên ngôn ngữ PHP & MySQl